+ Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 8 của 8

Chủ đề: Ký ức một thời...

  1. #1
    naivang
    Guest

    Ký ức một thời...

    Mấy chục năm trước, chiếc xe đạp trị giá cả cây vàng, được cấp giấy chứng nhận sở hữu, có biển số và được giữ gìn như vật báu trong nhà.

    Cũng như cầu Long Biên (Hà Nội) chứng kiến bao thăng trầm lịch sử, xe đạp là phương tiện gợi nhắc người Việt ký ức về những năm chiến tranh ác liệt và gắn với một thời bao cấp khó khăn. Xe đạp là phương tiện lưu thông chính trên đường phố thời bấy giờ.
    Chiếc xe là tài sản mơ ước của nhiều gia đình. Xe các hãng nước ngoài như Peugeot, Aviac hay Mercie... giá bằng cả cây vàng. Vì thế, những chiếc xe đạp còn có giấy chứng nhận sở hữu, không khác gì đăng ký xe máy hay ôtô hiện nay.

    Chiếc xe Thống Nhất (Việt Nam sản xuất) được khóa cẩn thận trước cửa rạp chiếu phim. Trong nhà, xe đạp được để ở vị trí trang trọng, có gia đình còn đặt nó trên một cái giá đỡ bằng gỗ. Nhiều người phải dành dụm vài năm mới mua được một chiếc xe.

    Xe có số khung và được đăng ký, cấp biển số.

    Những góc phố, ngã tư Hà Nội gắn liền với bao thăng trầm của thời gian. Đường Hoàng Diệu rộng thênh thang với những bóng cây cổ thụ tỏa mát, người dân thong dong đạp xe trên phố.

    Khu vực ngã tư Tràng Tiền - Hàng Bài chưa có đèn xanh đèn đỏ. Lực lượng công an trực tiếp tham gia điều hành giao thông.

    Hồ Gươm với Tháp Rùa, cầu Thê Húc, đền Ngọc Sơn soi bóng. Dù bận rộn lao động, người Hà Nội vẫn không thể quên thú vui dạo chơi quanh hồ Gươm bằng xe đạp mỗi khi rảnh rỗi.

    Những lúc tắc đường, chen chúc, người dân phải vác xe Thống Nhất lên vai. Có câu chuyện truyền tai rằng nếu trời đổ mưa, đố ai tìm được một chiếc Peugeot ngoài đường vì người ta sợ xe bị rỉ sét và nhanh hỏng.

    Những nữ sinh trong tà áo dài giờ tan trường. Nhiều người nhận xét con gái thời xưa đi xe đạp bao giờ cũng khép chân, đầu gối gần sát vào khung xe, đầu ngón chân đặt trên bàn đạp, không khuỳnh tay dạng chân, không phóng nhanh. Người ngồi sau không đặt tay vào đùi hoặc bụng người đằng trước vì cho là không đứng đắn.

    'Một yêu anh có Sen-kô (đồng hồ đeo tay hiệu Seiko) / Hai yêu anh có Pơ - giô cá vàng (xe đạp Peugeot màu cá vàng) / Ba yêu anh có téc gang (quần vải téc) / Bốn yêu hộ tịch rõ ràng Thủ đô'. Xe đạp trở thành một trong những tiêu chí chọn chồng của các cô gái thời đó. Những thanh niên mới lớn coi xe đạp là thứ đồ hàng hiệu, việc được ngồi sau cũng là một niềm hãnh diện lớn.

    Đám cưới thời bao cấp có mốt rước dâu bằng xe đạp.

    Tập đi xe đạp là ký ức tuổi thơ khó quên của nhiều người. Những đứa trẻ nhỏ thó, chân còn ngắn nên không ngồi hẳn lên yên được mà cứ nhấp nhổm theo những vòng quay của bánh xe. Thậm chí, các em còn phải vẹo hẳn lưng sang một bên để đạp xe nhưng vẫn hăng say tập.



    ST.

    Các bài viết liên quan :

    Lần sửa cuối bởi naivang, ngày 07/03/2014 lúc 08:53 AM.

  2. Có 7 cần thủ đã cảm ơn naivang cho bài viết này:

    xuanmanh123 (07/03/2014)

  3. #2
    naivang
    Guest
    Ký ức xe đạp một thời

    Những năm chiến tranh, Hà Nội, Hải Phòng và một số tỉnh miền Bắc phải chịu tổn thất nặng nề của bom đạn bắn phá. Người dân phải di tản về các vùng nông thôn, tài sản lớn nhất mà nhiều gia đình còn giữ là chiếc xe đạp.
    Chiếc xe đạp thồ được gọi là ngựa sắt chiến trường. Nhiều đội quân xe đạp thồ được thành lập, vượt mưa bom bão đạn đem gạo, muối, thuốc men... ra tiền tuyến, góp phần không nhỏ vào chiến thắng của dân tộc. Những tên tuổi được nhắc đến nhiều nhất như kiện tướng xe đạp thồ Cao Văn Tỵ chuyển 320 kg hàng mỗi chuyến, Ma Văn Thắng chở được 352 kg hàng.
    Anh thương binh cùng đồng đội đi dạo phố. Trong chiến tranh, câu chuyện gắn với chiếc xe đạp được các cựu binh kể cho nhau nghe nhiều nhất là về liệt sĩ Lang Sỹ Thủy. Anh bị đạn súng máy của địch bắn gãy cánh tay phải, được đưa về hậu phương điều trị, sau đó mượn chiếc xe đạp Thống Nhất của chị gái đạp hơn 600 km từ Thanh Hóa vào Quảng Trị chiến đấu tiếp. Anh hy sinh chỉ 4 ngày trước khi Hiệp định Paris có hiệu lực. Chiếc xe đạp hiện nay còn được trưng bày tại Bảo tàng Quân sự Việt Nam.
    Những ánh mắt ngây thơ mở to sau giá ngồi theo mẹ đi làm, đi sơ tán trong chiến tranh. Tuổi thơ cứ thế lớn lên theo những vòng quay đều đều của bánh xe. Bức ảnh được nhiếp ảnh gia người Đức Thomas Bill Hardt ghi lại.
    Khi xe đạp là tài sản lớn thì bơm, vá xe đạp trở thành một nghề kiếm ra tiền.
    Những chiếc bơm tay hầu như không còn xuất hiện trên đường phố Hà Nội ngày nay.
    Một cửa hàng sửa chữa xe đạp ở phố Hai Bà Trưng với tấm biển đơn giản và cách quảng cáo phổ biến là treo những chiếc lốp xe ngoài cửa.
    Xe đạp trở thành phương tiện vận chuyển hàng hóa trên những con phố Hà Nội. Những chiếc sọt đầy hàng luôn được buộc chắc chắn phía sau và hai bên xe.
    Đạp xe dạo chơi gần khu vực lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh.
    Nụ cười trong trẻo của một em bé Hà Nội xưa.
    Cả gia đình bốn người chở nhau trên xe đạp.
    Qua thời gian, con người phát minh nhiều phương tiện hiện đại hơn phục vụ cuộc sống. Xe đạp không còn giữ được vị trí độc tôn trên bản đồ giao thông nữa. Nhưng những kỷ niệm gợi nhắc về một thời gian khổ vẫn còn đọng lại trong ký ức nhiều thế hệ người Việt Nam.
    ST.

  4. Có 5 cần thủ đã cảm ơn naivang cho bài viết này:

    xuanmanh123 (07/03/2014)

  5. #3
    naivang
    Guest
    Đội bay trên môtô, ký ức nửa thế kỷ

    Có người bị bỏng bô, ngã gãy răng, mang vết sẹo suốt đời nhưng vẫn hăng hái biểu diễn bắn súng, nhạn bay, kênh thuyền... trên những chiếc I.J, Jawa chạy tốc độ cao.
    Căn nhà nhỏ của ông Nguyễn Hữu Nhuệ, 74 tuổi, trên phố Tôn Đức Thắng (Hà Nội) treo đầy ảnh thời ông là cựu vận động viên môtô quốc phòng. Trong những tấm ảnh đen trắng lốm đốm vàng, các chàng trai, cô gái Hà Nội trẻ trung ngày ấy dang cả hai tay, hoặc bắn súng với các tư thế đứng, quỳ trên xe máy chạy với tốc độ 30-40 km/h.
    Năm 1962, ông Nhuệ làm thợ sắp chữ trong nhà in báo Nhân Dân. Một chiều dạo quanh hồ Gươm thấy thông báo tuyển người cho CLB tàu lượn, nhảy dù của Ban thể dục thể thao Hà Nội, ông đăng ký tham gia.
    Những vận động viên đầu tiên trong CLB môtô Quốc phòng được thành lập năm 1962. Ảnh tư liệu.
    "Nhiều CLB như nhảy dù, tàu lượn, bắn súng... được thành lập với mục đích lôi cuốn thanh niên hoạt động nâng cao sức khỏe và sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ tổ quốc. Lớp trẻ Hà Nội ai cũng hăng hái tham gia. Tôi nộp đơn vào đội tàu lượn, nhảy dù nhưng cuối cùng lại vào lớp môtô, coi như là cái duyên", ông Nhuệ kể lại.

    Những ngày lớp học mới mở, cả CLB có 8 chiếc xe I.J được bên công an và quân đội tặng cho Ban thể dục thể thao, người dân tuyệt nhiên không có. Vậy nên ông Nhuệ cùng đồng môn thuộc lớp thế hệ thanh niên Việt Nam đầu tiên được ngồi trên xe phân khối lớn. Lớp học hơn 50 thành viên học 3 tháng lý thuyết về nguyên lý, cấu tạo nổ của những chiếc xe phân khối lớn như Jawa, I.J, Sidecar, Uzal 3 bánh. Sau đó, họ được thực hành "nguội" từ cách dắt xe, dựng xe...
    Vòng cuối cùng, chỉ còn 20 học viên cả nam lẫn nữ đủ điều kiện theo học lớp nâng cao. Đó là những vận động viên đầu tiên của CLB môtô Quốc phòng được thành lập năm 1962. Dưới sự dẫn dắt của thầy Lê Văn Lẫm, họ đã tập và gây dựng nhiều tiết mục chưa từng thấy ở Việt Nam thời bấy giờ. Nhắc đến thầy Lẫm với lòng kính trọng, ông Nhuệ cho rằng đó là người thầy nhiệt tình, đầy bản lĩnh và rất tâm huyết.
    "Thành viên chủ yếu là công nhân nhà máy cơ khí Hà Nội, cơ khí Trần Hưng Đạo, nhà máy dệt 8/3... Ngày thường, chúng tôi tham gia lao động sản xuất. Riêng chiều thứ năm và sáng chủ nhật hàng tuần, cả đội tập trung tại sân Quần Ngựa để tập", cựu vận động viên cho hay.
    Trong quá trình luyện tập, những bài tập đứng bắn, quỳ bắn trên yên xe, nhạn đơn, nhạn kép, nhạn ghi-đông, kênh thuyền tháo bánh... biểu diễn trong các kỳ đại hội thể thao đều do thành viên tự nghĩ ra. CLB còn có hẳn ban nghiên cứu động tác mới, ông Nhuệ nằm trong số đó.
    Biểu diễn động tác nhạn ba trong một kỳ Đại hội thể thao năm 1966. Ảnh: TL.
    Ban nghiên cứu động tác phải nghĩ ra bài tập phù hợp tình hình chiến tranh, mỗi vận động viên có thể trở thành chiến sĩ. Động tác quỳ bắn, đứng bắn, tránh đạn... ra đời. Vì vậy, ngoài vận động viên không chuyên, CLB còn đào tạo nhiều thanh niên công nhân là dân quân tự vệ của các nhà máy, xí nghiệp để họ biết sử dụng xe máy, môtô khi cần thiết.
    Ông Nhuệ không giấu nổi vẻ tự hào: "Chúng tôi làm xiếc trên những chiếc môtô đang chạy bằng cách đứng ở yên xe, dang hai tay, nhoài người về trước, ngả người về sau giống như con nhạn đang bay. Hoặc vừa lái xe, vừa thực hiện động tác kênh thuyền tháo bánh, thay lốp khi xe vẫn đang lao về phía trước. Để làm được điều đó, tay ga của xe đều có vít điều chỉnh để cố định vị trí tay ga, giữ cho xe chạy ổn định với vận tốc 30-40 km/h".
    Sân Quần Ngựa ngày ấy rải xỉ than, đầy ụ đất nổi đã ghi dấu không ít tai nạn của các vận động viên môtô. Thậm chí, có vết thương đi theo họ suốt cuộc đời. Có người bị ngã mài mặt xuống sân than, mấy chục năm trời mà má vẫn sạm đen. Ngày đó hiếm người mặc váy, nếu không các cô gái lái môtô sẽ rất tủi thân vì chân toàn vết sẹo bỏng bô.
    Ông Nhuệ kể về cô gái tên Khanh bị ngã khỏi xe, gãy mất bốn cái răng khi thực hiện động tác nhạn trên yên. "Anh em vội đưa cô ấy vào viện, khi bác sĩ hỏi đến răng thì chúng tôi mới sực nhớ và quay lại tìm. Đưa đủ bốn cái mang đến thì bác sĩ bảo chờ lâu quá nên lắp răng giả vào rồi. Ra viện, cô ấy lại lao vào tập như chưa có chuyện gì xảy ra", ông nhớ lại.
    Thời đó, các cô gái Hà thành nổi tiếng yểu điệu thục nữ, nghe tiếng xe máy nổ giòn tan là mê tít. Vượt qua sự ngăn cấm của gia đình, nhiều cô tham gia tập luyện. Các cô chân yếu tay mềm, buông cả hai tay, ôm súng trường lướt trên những chiếc xe phân khối lớn khiến cánh đàn ông chỉ dám đứng nhìn. Có người trầm trồ khen ngợi, có người lắc đầu vì sợ hãi.
    Ông Nhuệ nhớ như in buổi biểu diễn đầu tiên của CLB trong Đại hội Thể dục thể thao khai mạc ngày 4/1/1964 tại Nam Định. Họ trình diễn tất cả động tác được học trong những ngày tập luyện gian khó trong tiếng reo hò của người xem. Kết thúc, thầy Lẫm đứng dang tay trên yên xe không người lái, dẫn đầu cùng đoàn xe của học trò theo sau dạo vòng quanh sân để vẫy chào khán giả.
    Ông Nhuệ biến những khoảng nhỏ hẹp trong nhà thành phòng trưng bày hình ảnh lừng lẫy một thời của CLB môtô Quốc phòng Hà Nội.
    Những năm sau, họ đi khắp các tỉnh miền Bắc biểu diễn mỗi khi có sự kiện thể dục thể thao. Đồng bào dân tộc ở Lạng Sơn luôn miệng kêu lên "A lúi" biểu thị sự ngạc nhiên, thích thú tột cùng khi chứng kiến họ thả hai tay đi trên những chiếc xe môtô.
    "Những lần biểu diễn, chúng tôi phải mượn phương tiện của Ban thể dục thể thao, mũ bảo hiểm mượn của đội nhảy dù, tàu lượn, không có huy chương, thành tích nhưng vẫn say mê cống hiến nhờ vào sự cổ vũ của khán giả", ông Nhuệ kể và cho hay có lần đang biểu diễn, chiếc xe bị chệch hướng, xe đổ, người cũng ngã nhào theo. Nhưng rồi ông lấy lại được bình tĩnh, vội vàng cầm tay lái và nhảy lên yên xe, biểu diễn tiếp trong tiếng reo hò của người dân đứng xem.
    Đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến ác liệt, nhà máy, xí nghiệp sơ tán khỏi Hà Nội, các cuộc vui không còn được tổ chức. Sân Quần Ngựa mọc lên lều bạt, ụ pháo phòng không, một phần sân bãi còn biến thành kho lưu động để sơ tán lương thực. Vận động viên bám sản xuất, sơ tán cùng nhà máy, xe môtô thì phục vụ nối liền thông tin liên lạc cho quân sự.
    Kháng chiến thành công thì lớp học xưa mỗi người mỗi ngả. Những con chiến mã một thời đã thành đống sắt vụn. Thầy Lẫm trở về Nam đoàn tụ với gia đình. Bộ môn môtô tốc độ cao, cảm giác mạnh với những động tác khó làm biến mất từ đó.
    Những thành viên của CLB năm xưa giờ đã thành ông, thành bà, có người mãi mãi đi xa. Những người còn lại hàng năm vẫn tụ họp để hàn huyên chuyện cũ. "Chúng tôi đều tiếc nuối và mong muốn khôi phục lại bộ môn thể thao có sức quyến rũ một thời nhưng chắc là rất khó", ông Nhuệ trăn trở.
    ST.

  6. Có 4 cần thủ đã cảm ơn naivang cho bài viết này:

    xuanmanh123 (07/03/2014)

  7. #4
    naivang
    Guest
    Bóng hồng trong đội môtô bay 50 năm trước

    Họ là những cô gái Hà thành tuổi 18-20 biết lái và "bay" trên môtô của CLB môtô Quốc phòng Hà Nội nửa thế kỷ trước.

    CLB môtô Quốc phòng Hà Nội được thành lập năm 1962, gồm hơn 20 thành viên cả nam lẫn nữ. Chỉ có vài chiếc xe I.J, Jawa, Sidecar... cùng nhiên liệu khan hiếm, cả lớp học chay, vào số, tăng ga, biểu diễn động tác bằng cách tưởng tượng.
    Huấn luyện viên Lê Văn Lẫm chở 7 cô gái ngồi trên xe thực hiện động tác kênh thuyền, nhấc một bánh lên khỏi mặt đất. Ảnh chụp khi đoàn biểu diễn tại vùng than Quảng Ninh.
    Sau này, các nữ vận động viên đã có thể tự mình lái những chiếc ba bánh thực hiện động tác trên.
    Trên những chiếc xe máy chạy với tốc độ 40 km/h, cô gái đứng trên yên xe, dang cả hai tay, nhoài người về trước biểu diễn động tác nhạn đơn, mô phỏng hình chim nhạn đang vỗ cánh. Họ được khán giả chào đón nồng nhiệt bởi những màn biểu diễn đẹp mắt khai mạc trong các dịp tổ chức thể dục, thể thao từ năm 1964 tới 1968.
    Nhạn đôi có sự phối hợp giữa hai người.
    Động tác nhạn ba có sự hỗ trợ của nam vận động viên ngồi sau cùng.
    Họ phải thực hiện những động tác khó như đứng bắn súng, quỳ bắn súng, tránh đạn... để phù hợp với tình hình đất nước có chiến tranh.
    Nhiều cô gái thời đó trốn nhà, giấu bố mẹ đi tập lái môtô. Họ phải nói dối bố mẹ là tập văn nghệ mới được phép đi. Hai câu chuyện được các cựu vận động viên năm xưa nhắc lại nhiều nhất là chuyện của bà Nguyễn Thị Kim Cúc và Trần Kim Đức. Bà Cúc bị bố mẹ phản đối và cấm đi tập môtô. Biết chuyện, người yêu bà bảo: "Lấy anh rồi anh cho đi tập môtô", thế là họ thành vợ chồng. Biết con rể tiếp tay cho con gái, bố bà Cúc đòi... từ mặt cả hai. Còn bà Trần Kim Đức bị chồng giận vì mê môtô hơn mê chồng, bắt chọn lựa giữa chồng hoặc môtô. Bà Đức nói với chồng: "Em chọn cả hai nhưng nếu phải đưa ra quyết định, em chọn môtô". Vì yêu vợ nên chồng bà Đức cũng đành chịu.
    Các cô gái lướt trên những chiếc xe điệu nghệ, khiến nhiều người thán phục.
    Tập luyện trong điều kiện gian khó, không ít người gặp tai nạn mang theo thương tích cả đời như vận động viên Khanh bị gãy 4 chiếc răng. Cô Dậu ngã mài mặt xuống sân Quần Ngựa, má bị dính xỉ than, mang theo vết sẹo mấy chục năm trời đã đi vào thơ của các đồng môn: 'Như bạn Dậu ngã đấy thôi/ Mấy chục năm trời má vẫn sạm đen'.
    Những nữ vận động viên đầu tiên của CLB.
    Các cô gái thuộc lớp thứ hai của môtô Quốc phòng. Từ năm 1968 trở đi, chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt, các vận động viên trở về đơn vị, nhà máy, xí nghiệp làm nhiệm vụ chiến đấu, sản xuất. Những màn biểu diễn đẹp mắt trên môtô một thời cũng biến mất từ đó.
    ST.

  8. Có 4 cần thủ đã cảm ơn naivang cho bài viết này:

    xuanmanh123 (07/03/2014)

  9. #5
    naivang
    Guest
    Ký ức tuổi thơ với những trò chơi con trẻ ngày xưa

    Trồng nụ trồng hoa, đánh chuyền, súng thụt... hầu như biến mất khiến nhiều người lớn tiếc nuối.



    Những bức ảnh gợi nhớ về tuổi thơ thiếu thốn nhưng không thiếu trò chơi.
    2-5 bé gái ngồi vòng tròn với 10 que tre nhỏ và một quả cà chơi trò đánh chuyền. Mỗi bé gái 7-8 tuổi thời đó đều thuộc làu bài ca Một mốt, một mai, con trai, con hến... Đôi tôi, đôi chị... Ba lá đa, ba lá đề... Hết bàn mười thì chuyền bằng hai tay, chuyền một vòng, hai vòng hoặc ba vòng và tiếp tục hát Đầu quạ, quá giang, sang sông, trồng cây, ăn quả, nhả hột...
    Trò chơi con quay của các bé trai.
    Trò đánh sỏi là niềm ưa thích của con gái mỗi giờ ra chơi.
    Bắn bi luôn là trò cuốn hút tất cả con trai khi còn thơ bé. Trò chơi giúp vận động, quan sát tốt với chiến lợi phẩm là những viên bi vừa bắn trúng của đối phương.
    Cánh diều tuổi thơ ngày xưa thường được làm từ khung tre, dán giấy vở học sinh, giấy bao xi măng và dính bằng cơm nguội.
    Những tàu lá cau già cỗi, rụng xuống đất được người dân quê dùng làm quạt mo và trở thành xe kéo của trẻ em thời bấy giờ.
    Các bạn nhỏ say mê với trò chơi cờ tướng bên vỉa hè.
    Tiếng cười vang lên giòn tan khi chơi bài.
    'Tuổi thơ dữ dội' của những đứa trẻ chơi bài quẹt nhọ nồi.
    ST.

  10. Có 5 cần thủ đã cảm ơn naivang cho bài viết này:

    xuanmanh123 (10/03/2014)

  11. #6
    naivang
    Guest
    Những trò chơi của trẻ em Việt ngày xưa



    Những cuốn truyện tranh dù cũ nát vẫn được các thế hệ truyền tay nhau đọc với sự say mê không hề giảm.
    Ném lon là trò chơi vận động hấp dẫn nhất một thời.
    Trò chơi ống thụt cò ke được con trai rất yêu thích nhưng lại là nỗi kinh hãi của con gái một thời. Đến mùa cò ke, đám trẻ lại rủ nhau đi hái từng chùm về làm đạn, cho vào ống tre rồi bắn. Cò ke vừa cứng, vừa có nhựa bắn vào rát bỏng tay, khiến con gái cứ nhìn thấy đám con trai cầm ống thụt cò ke là rủ nhau chạy trốn. Trò chơi thú vị nhưng nguy hiểm nay hầu như không còn.
    Những cây súng làm từ cuống của tàu lá chuối trong trò chơi trận giả luôn khiến trẻ em thời ấy say mê.
    Chơi bóng nước sau mỗi buổi chiều chăn trâu.
    Trẻ con thời trước, chỉ đợi đến khi có những cơn mưa rào là lại rủ nhau cởi trần, chạy khắp đường làng, ngõ xóm để tắm mưa.
    Trò nhảy dây vẫn xuất hiện trong mỗi giờ chơi của trẻ em thôn quê, miền núi.
    Trò pháo đất chỉ trẻ em vùng nông thôn mới hay chơi. Pháo được làm từ đất sét hoặc đất thịt lấy từ dưới ruộng lên, nặn thành khuôn xong rồi thi nhau cho nổ. Người chiến thắng là người có pháo nổ to, lỗ thủng rộng. Trước có nhiều hội thi pháo đất ở Thái Bình, Hải Dương.
    ST.

  12. Có 5 cần thủ đã cảm ơn naivang cho bài viết này:

    xuanmanh123 (07/03/2014)

  13. #7
    liketramoc
    Guest
    Có 1 chi tiết, Peugeot cá vàng không phải là xe đạp mà nó là xe gắn máy, cá vàng, cá xanh là biểu tượng thập niên 197x - 198x tại Việt Nam!

  14. Có 2 cần thủ đã cảm ơn liketramoc cho bài viết này:

    xuanmanh123 (10/03/2014)

  15. #8
    catramco
    Guest
    Dạo này tâm trạng nên cụ Nai Vàng hay ngồi hoài niệm quá

  16. Những Cần thủ đã cảm ơn đến catramco cho bài viết này:

    xuanmanh123 (10/03/2014)

+ Trả lời Chủ đề

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

     

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình