+ Trả lời Chủ đề
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2
Kết quả 11 đến 12 của 12

Chủ đề: Tháng 7

  1. #11
    naivang
    Guest
    Những câu chuyện cảm động về tình người, về cuộc sống và cách đối nhân xử thế được thể hiện bằng Nghệ thuật tranh cát động,...








    ST.

  2. Có 2 cần thủ đã cảm ơn naivang cho bài viết này:

    oliadinhvan (11/09/2014)

  3. #12
    banmaixanh
    Guest
    Đã lại về những cơn gió se se cho da
    thịt dậy lên một nỗi mùa. Người người
    đã khoác lên mình những chiếc áo cho mắt
    thấy sự ấm áp và hồn thấy sự ôm ấp gần gũi.
    Heo may rồi!

    Sao trong một khoảng chuyển mùa, khi cái
    nóng của mùa hè vừa qua nhưng chưa dứt
    hẳn, khi cái lạnh của mùa đông chưa tới
    nhưng đã ngấp nghé, có cơn gió lưng chừng
    đó vậy. Heo may, cái tên gió tiếng Việt này
    vang âm rất lạ rất gợi. Ai trong đời nghe hai
    tiếng heo may mà lòng chẳng xa vọng một

    Mẹ ta một thuở chỉ những lo toan tất bật
    quanh năm cho chồng con. Nghe trời gió
    chuyển, đất trời vào thu, vào đông, mẹ đã lo
    lục giở rương hòm tìm lại những chiếc áo
    bông áo sợi đã cất dành bao mùa cho những
    đứa con mặc lấy cái ấm. Ta đến trường mẹ
    bắt mặc thật nhiều áo, “lạnh đó con, cái lạnh
    đầu mùa dễ thay đổi thất thường lắm”, ta
    vùng vằng vì sợ khi chạy nhảy nóng người,
    vì sợ bạn bè cười chế khi mặc nhiều áo vào
    người nhưng chỉ là các thứ áo độn, không
    phải chưng diện gì cả. Heo may sau này ta
    đọc trong các trang sách văn chương ngân
    rung nhiều cảm xúc tâm trạng. Nhưng trong
    lòng mẹ, trong tình mẹ ta lúc nhỏ, đó là cơn
    gió của lo lắng và thương cảm. Mẹ già đi khi
    ta lớn lên. Và mỗi đợt heo may về mẹ lại vẫn
    cứ như ngày nào lo nhắc nhở con cháu, “sắp
    lạnh rồi đấy”, khiến cái se lạnh làm trĩu
    nặng lòng ta thương mẹ bây giờ.

    Người đã một lần sống thu Hà Nội, thu đất
    Bắc, làm sao quên được những ngày trời
    chuyển heo may. Cả đất trời dịu lại mát lạnh
    chỉ mới vừa đủ một xuýt xoa thầm, da thịt
    như được mơn man, và bao ý nghĩ trong
    đầu cứ không biết từ đâu dậy lên, nhiều
    nhất là những liên tưởng và hoài niệm.
    Ngày trước đời sống khó khăn nhiều, cái ăn
    cái mặc còn đơn sơ và ít ỏi, nhưng có lẽ vậy
    mà con người cảm với thời tiết, trời đất
    nhanh nhạy hơn, trực tiếp hơn và nồng nàn
    hơn chăng. Nồng nàn với cả gió heo may.

    Em còn nhớ không, mùa thu đầu tiên ta ở
    thủ đô. Cơn gió một chiều bất chợt ùa về làm
    em reo lên “mát quá” và nhất định kéo anh
    ra đường, “trời này ở nhà thật phí”. Hai đứa
    chở nhau trên một chiếc xe đạp cũ lòng
    vòng qua các phố Hà Nội ba mươi năm
    trước còn leng keng tàu điện, còn những lô
    xô mái ngói thấp tè, còn nhiều xe đạp, còn ít
    những áo quần đa dạng sắc màu, gió thổi
    nhẹ, lạnh dễ chịu. Em ngồi sau anh cứ chốc
    lại kêu lên “thích quá, heo may là thế này hở
    anh”. Có câu thành ngữ “heo may gió lộng”
    nghĩa là gì?

    Thời gian vùn vụt trôi. Đến bây giờ ngoảnh
    lại em đã xa, anh đã xa, giữa hai ta chỉ còn
    một ngọn gió hàng năm đúng kỳ vẫn thổi về
    cho sống lại những kỷ niệm và hoài vọng
    thuở còn vô tư và hồn nhiên, cái thuở một
    làn heo may đã là một của cải vô giá. Nơi xa
    có lần em vọng ra thèm lại một lần được thả
    mình trong gió thu Hà Nội. Thu đến rồi đấy
    em, và heo may lại về...

    Phố phường đô thị hôm nay đông đúc hơn
    thành ra chật chội hơn. Người của hôm nay
    áo của hôm nay xe cộ của hôm nay có vô
    tình chăng trước ngọn gió gọi mùa đến gọi
    tình lên gọi lòng dậy. Heo may không cảm
    được người phóng xe vù vù. Heo may không
    vào được những thân hình đã bó chặt trong
    các thứ quần áo đắt tiền. Heo may không
    đến được với người đã trong nhà kính lồng
    gương. Nhưng có hề chi, ngọn gió của đất
    trời của mùa vụ muôn đời còn đó, muôn đời
    vẫn gợi cảm cho những ai còn biết bồi hồi
    bâng khuâng rạo rực khi làn hơi lạnh tràn
    về. Trong heo may người thấy gần người
    hơn, người thấy cần người hơn.

    Ta nhớ em, chiều nay. Xe đạp ơi... Hà Nội
    vừa lập tuyến phố đi bộ Hàng Đào - Đồng
    Xuân. Thả bước chân chầm chậm trên phố
    cổ nghe gió gọi mùa ve vuốt ...

    Em có cảm cùng anh nữa không qua thời gian
    và xa cách? Heo may.
    St

  4. Có 2 cần thủ đã cảm ơn banmaixanh cho bài viết này:

    oliadinhvan (11/09/2014)

+ Trả lời Chủ đề

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

     

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình