+ Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 3 của 3

Chủ đề: Heo May Về

  1. #1
    banmaixanh
    Guest

    Heo May Về

    "Tháng chín. Thu đã vào độ chín. Lá vàng xao xác ngõ quê. Sắc vàng đặc trưng của mua thu mới hôm nào còn thưa thớt mà giờ đây đã vào độ lắng, cái nắng gắt gao của mùa hạ đã qua, thay vào đó là sắc vàng tươi tắn dễ chịu hơn của mặt trời mùa thu, bầu trời luôn cao xanh và bồng bềnh những đám mấy trắng nhẹ như bông mải miết bay về phía cuối trời.
    ***
    Hoa mướp cuối mùa vàng rực bờ ao. Làn gió heo may mang về xóm núi cái lạnh se se dễ chịu mỗi khi hoàng hôn buông đỏ núi đồi. Trên đường làng lũ trẻ đùa vui dưới những tàn bàng đỏ rực. Những chiếc lá vàng nhẹ bay theo gió tạo nên tiếng kêu xao xác mặt đường. Mỗi chiếc lá như mỗi cuộc đời, mùa xuân đâm lá, mùa hạ xanh tươi, thu về lá vàng úa, kết thúc một chu kỳ của tạo hóa.
    Giống như con người, mỗi chiếc lá rơi mang theo trong nó cả bầu tâm tình thầm kín của đời lá mong manh, chóng vánh, có khi là sự hả hê, hoan hỷ, như con người đã hoàn thành sứ mệnh, cũng có khi là sự trăn trở, nuối tiếc thời lá còn xanh, và hình như gửi vào trong đó có cả sự hờn ghen, oán trách cho thân phận ngắn ngủi của mình! Những cơn gió heo may như người bạn thân tiễn đưa những chiếc lá rụng về với cội!
    Gió thổi. Lá bay. Mùa thu đang vào độ chín. Nhẹ nhàng, lặng lẽ mà dứt khoát, quyết liệt không có gì cản nổi dòng thời gian! Vẫn chỉ là gió thổi, và những chiếc vàng lá rụng rơi xao xác. Vậy mà sao nó vẫn làm lòng ta se sắt nhớ thương, hoài niệm... tuổi xuân dần trôi qua, câu bé năm nào là tôi còn ngơ ngác nhặt những chiếc lá vàng tươi nơi góc sân nhà đưa mẹ và hỏi rằng: "Mẹ ơi! Sao lá lại rụng?". Mẹ âu yếm xoa đầu tôi rồi cười nói: "Lá già phải trở về cội con ạ!" Vậy mà đã mấy chục mùa thu qua, giờ tôi đâu còn trẻ và mẹ tôi đã về cõi vĩnh hằng, thâm thoắt đã 7 mua thu! Trông lá rụng lòng tôi lại nhớ mẹ da diết khôn nguôi! Ôi mùa lá rụng! Ôi mùa cây thay lá! Ôi thời gian của ta, cuộc sống của ta! Hãy chậm lại! Xin hãy chậm lại!
    Thu đến chậm nó như hiểu được lòng người, nó muốn giúp con người níu kéo thời gian chậm lại. Nhưng dẫu vậy thì mùa thu cũng vẫn dần trôi qua giống như bao mùa thu trước đã đi qua đời ta. Đã qua lâu rồi cảnh háo hức của những ngày tung tăng cắp sách đến trường, cái cảm giác lâng lâng khi được hít hà mùi thơm của những trang vở mới ngày nào giờ cũng đâu còn?!
    Ngày lại ngày ta lao mình vào trong cuộc sống, tự kiếm tìm cho ta nào danh vọng, nào hoài bão, ước mơ có cái êm đềm đẹp đẽ. Song, cũng có nhiều cái ảo vọng hão huyền! Thành công cũng nhiều và thất bại cũng không hề ít! Chỉ đến khi đôi chân ta rã rời, tê dại ta mới biết bến bờ hãy còn là xa lắc! Tuổi thơ không bao giờ trở lại! Giống như những mùa thu qua đi để lại cho cây những vòng sinh trưởng mới, mỗi năm cây một vươn cao, lớn lên và thêm vững chãi, dãi dầu cũng gió mưa, bão táp. Và con người cũng vậy, khi đã trưởng thành người ta sẵn sàng đối đầu với những thử thách của cuộc sống, mưa sinh với những toan tính của mình, có khi thành công và cũng có khi là thất bại!
    Không ai muốn đắng cay nhưng tìm được sự ngọt bùi đâu phải dễ ?! Con người đã phải trả giá đắt cho sự kiếm tìm hạnh phúc của mình! Cũng giống như bao người, ta cứ day dứt trong ký ức về những ngày khó nhọc, bố mẹ quần quật làm việc tối ngày mà vẫn không đủ cho cuộc sống của cả nhà. Bữa ăn thiếu trước hụt sau, áo quần mong manh trong những manh vải hẹp sẫm màu, hứng chịu những nắng nóng mùa hè, rét mướt mùa đông. Và đã bao lần mẹ đã khóc vì thương con? Và vì bất lực ?! ...Mặc thế thu cứ về và lặng lẽ qua đi.
    Mùa thu rồi sẽ đi qua. Những lá bàng đỏ rụng rơi như những giọt máu. Những chiếc lá tự hiến mình cho đất thêm mỡ màu, cho thân cây thêm nguồn dinh dưỡng, cuộc dâng hiến lặng thầm mà vô cùng ý nghĩa, cũng giống như sự hy sinh âm thầm của những người cha, người mẹ, vắt đến kiệt cùng sức lực của mình với mong ước dành cho con có cuộc sống tốt đẹp hơn! Cuộc chia ly của lá và cành rồi cũng sẽ qua đi để một ngày kia khi mùa xuân đến, sự sống lại hồi sinh. Mầm non nảy nở, lá lại xanh tươi và lại chờ cho đến mùa thu sau. Ôi đó là chuyện của cây và lá, còn với con người lại hoàn toàn khác, sau mỗi cuộc chia ly sẽ là mãi mãi. Ta sẽ không bao giờ còn gặp lại mẹ cha ta trên cõi đời này!
    Song, bù lại con người luôn có ý trí và tình cảm, những cái đó sẽ làm nên miền ký ức trong mỗi con người. Nỗi nhớ và tình thương luôn được con người ấp ủ để rồi không bao giờ ta quên được hình bóng của mẹ cha, ta sẽ không quên những gì cha mẹ đã làm cho ta. Bởi ta lớn lên và có ngày hôm nay chính là nhờ công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ, của cha! Thu về, ta lặng lẽ cúi đầu trước bàn thờ cha mẹ, thắp nén hương thơm tưởng nhớ tới người... ngoài hiên những chiếc lá vàng vẫn rụng rơi bay theo làn gió...Hoài niệm về những mùa thu lại tràn ngập trong ta! Và ta thêm yêu quý mọi người quanh ta hơn, ta thêm trân trọng những mùa thu vàng cho ta bao niềm hạnh phúc! Thu ơi hay chậm lại!
    Ôi! Bao nhiêu mùa thu đã đi qua, bao nhiêu chiếc lá đã lìa cành cho cây đời tươi tốt? Ôi! Làm sao ta đếm nổi nhưng có một điều ta chắc rằng mỗi một mùa thu đi là một lần ta thấy yêu quý hơn cuộc sống của mình, trân trọng hơn những gì ta đã có, những gì ta đang nắm giữ trong bàn tay. Bởi ta hiểu ta chẳng thể ngồi đếm mãi những mùa thu. Và đến một ngày nào đó, chính mùa thu cũng sẽ mang ta đi, như những cơn gió cuốn những chiếc lá vàng lìa cành trở về với đất. Nhẹ lâng và phiêu lãng. Ôi! Mùa thu - Mùa cây thay lá! "

    Các bài viết liên quan :


  2. Có 4 cần thủ đã cảm ơn banmaixanh cho bài viết này:

    Doanh UK (21/10/2015)

  3. #2
    naivang
    Guest


    Bài thơ về hoa cỏ may
    Tác giả: Thiện Hoàng Văn (Hạ Vàng Nỗi Nhớ)
    Thu đến kia rồi phải không em
    Sắc nắng hạ phai cỏ nhạt nồng
    Heo may gió cuốn hơi se lạnh
    Đường về chốn ấy có xa không
    Vương vấn lòng ai thứ cỏ đồng
    Thương về một thủa rõi mắt trông
    Vạt áo heo may găm nỗi nhớ
    Thương bàn tay nhỏ đã qua sông


  4. Có 4 cần thủ đã cảm ơn naivang cho bài viết này:

    Doanh UK (21/10/2015)

  5. #3
    banmaixanh
    Guest
    Mưa Ơi Cho Ta Hỏi
    Tác giả: NuocMatMuaThu
    Ngắm lá vàng bay nghe chạnh lòng
    Thu về rồi đó anh hay không
    Nhuộm tím bầu trời thêm màu nhớ
    Chết nhẹ trên sân giọt nắng hồng
    Thu đến làm gì để rồi đi
    Chôn bao là biết tuổi xuân thì
    Có chợt bao giờ mưa dừng lại
    Giữa dòng nhật ký ta vừa ghi
    Mưa đổ gieo lòng thêm xót xa
    Thương ai lữ khách đời không nhà
    Hành trang xếp lại là kỷ niệm
    Của những thàng ngày giông bão qua
    Dừng chân cho hỏi xin mưa ơi
    Vì cớ làm sao mưa còn rơi
    Mưa khóc thương cho đời nhân thế
    Hay trách tình kia nỡ nhạt rồi

  6. Có 2 cần thủ đã cảm ơn banmaixanh cho bài viết này:

    Doanh UK (21/10/2015)

+ Trả lời Chủ đề

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

     

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình